Nghệ thuật sống, Tài chính

Bạn có ăn quỵt nếu chủ quán không có ở đó?

Thử tưởng tượng bạn đang ở trong một quán ăn. Đó là một buổi tối yên tĩnh, trong quán chỉ có duy nhất một thực khách là bạn. Thức ăn đã hết. Bạn đang đợi chủ quán đến tính tiền. Năm phút trôi qua. Trước đó chủ quán đi ra và chắc chắn chưa thể quay lại quán trong thời gian ngắn. Câu hỏi được đặt ra là:

Liệu bạn sẽ ăn quỵt (ăn mà không trả tiền) nếu chủ quán không có mặt ở đó?

Câu trả lời của bạn là gì? Bạn sẽ không ăn quỵt, sẽ đợi chủ quán? Hay bạn sẽ cân nhắc? Vậy trong điều kiện nào thì bạn sẽ chấp nhận việc không trả tiền?

Hãy khoan nói ra câu trả lời của bạn. Đến cuối bài viết này chúng ta sẽ bình luận kỹ về nó. Còn bây giờ, tôi muốn kể cho bạn nghe một vài câu chuyện liên quan đến những người khác để xem họ lựa chọn thế nào trong hoàn cảnh đó.

Chuyện thứ nhất được kể trong Freakonomics, một cuốn sách thuộc hàng best-seller bên Mỹ của S. Levitt và S. J. Dubner. Các tác giả miêu tả câu chuyện có thật về cách thức kinh doanh độc nhất vô nhị của một doanh nhân tên Paul Feldman.

Anh chàng Feldman khởi nghiệp với vai trò là một nhân viên văn phòng bình thường. Hằng ngày, mỗi khi đến công ty anh ta đều mang theo một rổ bánh đế các đồng nghiệp trong văn phòng cùng ăn. Sau khi ăn bánh thì mọi người trả công cho Feldman bằng cách gửi lại tiền cho anh.

Bánh rất ngon và số người ăn thì càng lúc càng nhiều. Đến lúc đó thì Feldman thực hiện quyết định táo bạo nhất trong đời: anh xin nghỉ công việc văn phòng để tập trung kinh doanh cho riêng mình. Cứ mỗi buổi sáng, Feldman sẽ đến từng cao ốc trong khắp thành phố, đặt ở mỗi công ty một rổ bánh và một hộp đựng tiền có khóa. Feldman ghi rõ giá của 1 cái bánh. Trong ngày hôm đó, anh trông đợi hễ có ai đến lấy bánh để ăn thì sẽ tự giác bỏ số tiền tương ứng vào trong thùng. Đến cuối ngày anh sẽ đến lấy số tiền đựng trong những thùng đó.

Feldman tin vào mô hình kinh doanh của mình sẽ thành công bởi vì phần lớn mọi người ở công ty cũ của anh đều trả tiền sau khi ăn bánh, dù anh có mặt ở ngay lúc đó hay không. Hơn nữa, anh chỉ đặt rổ bánh ở cao ốc nơi các công ty văn phòng làm việc, vì dù sao nhân viên văn phòng nhìn chung đều văn minh hơn so với các giới lao động khác.

Vậy bạn nghĩ Feldman sẽ thành công hay thất bại?

Chỉ sau một thời gian ngắn thì Feldman hiểu rằng không thể trông đợi những người ở các công ty khác đều thành thật như các đồng nghiệp cũ. Khi ở công ty cũ thì có khoảng 95% số đồng nghiệp chịu tự giác trả tiền bánh cho ăn. Nhưng ở những công ty khác thì Feldman hiểu ra rằng chỉ có thể trông đợi một con số thấp hơn 95%.

Dù vậy, Feldman vẫn thành công. Anh kiếm lời được ở hầu hết các công ty, dĩ nhiên ở nhiều mức độ khác nhau. Feldman đánh giá một công ty là thành thật nếu tỉ lệ trả tiền là hơn 90%, tạm chấp nhận được nếu ở khoảng 80% đến 90%, còn nếu công ty nào có tỉ lệ dưới 80% thì Feldman sẽ viết một thông báo nhỏ nêu rõ việc một số bánh bị mất đi khỏi rổ mà không được trả tiền, rồi nhắc nhở:

Đừng để việc này tái diễn. Tôi không tưởng tượng được rằng bạn lại có thể dạy con cái của mình ăn gian, vậy thì tại sao bạn lại làm như vậy?

Feldman cũng theo dõi doanh số trong từng ngày rất cẩn thận, và anh phát hiện ra nhiều điều thú vị. Chẳng hạn, các văn phòng nhỏ thì thành thật hơn các văn phòng lớn. Điều này thoạt nhìn thì hơi khó hiểu, vì ở các văn phòng lớn thường có nhiều người, cho nên lẽ ra người ta sẽ khó ăn quỵt hơn vì dễ bị phát hiện. Tuy nhiên, Feldman lý giải rằng ở văn phòng nhỏ thì mọi người quen với nhau thân hơn, cho nên nỗi sợ bị người thân quen phát hiện mình “xấu xa” lớn hơn rất nhiều đối với những người ở văn phòng lớn, khiến họ ít ăn quỵt hơn.

Sự kiện 11 tháng 9 (tòa nhà WTC bị khủng bố tấn công) khiến cho tỉ lệ trả tiền tăng đột biến. Rất có thể tinh thần dân tộc trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng mỗi người Mỹ khiến họ thành thật hơn lúc bình thường rất nhiều.

Feldman cũng thấy rằng tinh thần làm việc của nhân viên cũng ăn hưởng đến tỉ lệ chịu trả tiền. Ở những công ty có nhân viên yêu thích công việc và yêu mến sếp của mình, tỉ lệ ăn quỵt thấp hơn hẳn những công ty khác. Ngoài ra, những người ở cấp bậc cao trong công ty thì thường ăn quỵt nhiều hơn những người ở cấp bậc thấp. :P Feldman cho rằng có lẽ những người lãnh đạo làm vậy là vì đó cũng chỉ là một dạng lạm dụng quyền hạn mà họ thỉnh thoảng vẫn làm, trong khi các tác giả cuốn sách thì lại nghĩ rằng rất có thể những người lãnh đạo đó đã quen leo lên nấc thang nghề nghiệp cao hơn là nhờ đã ăn gian ngay từ lúc ở dưới.

Còn rất nhiều thông tin thú vị khác được nêu ra trong sách. Bạn nên tìm đọc cuốn sách Freakonomics nếu vẫn tò mò muốn biết điều gì tác động đến con người để họ thành thật hoặc gian dối. Nhưng tựu chung lại, thành công của Feldman nói lên rằng phần lớn mọi người đều thành thật một cách tự giác, vì ít nhất 87% số người ăn bánh là chịu trả tiền cho anh.

Ở những nơi khác ngoài nước Mỹ thì sao?

Cách kinh doanh giông như của Feldman không chỉ có ở nước Mỹ. Ngay ở nơi văn phòng nơi tôi đang làm việc (Nagoya, Nhật) cũng có một hộp đựng đầy bánh kẹo và một số món ăn vặt khác. Ai muốn ăn thì cứ việc mở hộp ra rồi lấy, sau đó tự giác bỏ đồng 100 yên (khoảng 13 ngàn đồng) vào một khe nhỏ trên miệng hộp. Mỗi buổi sáng sẽ có một cô đến bổ sung thêm bánh kẹo và thu tiền.

Theo tôi được biết thì cô ấy cũng kiếm lời được từ cách làm đó, ở công ty tôi cũng như ở những nơi khác. Hầu như chẳng có ai ăn quỵt, cũng chẳng có ai gian dối đến mức chôm luôn khay đựng tiền (vốn rất dễ lấy nếu muốn :D ) của cô ta.

Thật hạnh phúc khi chứng kiến được một điều dù rất đơn giản nhưng lại cho ta thấy sự thành thật đáng yêu cũng những người xung quanh. Cách đây ít lâu, tôi đem niềm vui đó, gợn với một chút băn khoăn khi lên máy bay về công tác ở Việt Nam ít hôm. Liệu mình có thể thấy điều tương tự ở Việt Nam không?

Vừa vào đến Saigon Software Park (SSP), tôi ghé căn tin trước khi lên văn phòng công ty. Tôi tiến lại một cái tủ lạnh. Tôi muốn mua một hộp sữa. Không có ai bán hàng vào lúc này. Tôi mở cửa tủ. Tủ không khóa. Lấy ra một hộp sữa, tôi nhìn quanh. Vẫn không có ai.

Tôi bước ra ngoài vài bước, nhìn thấy một số nhân viên căn tin đang loay hoay trong bếp. Tôi gọi một người trong số họ rồi trả bốn ngàn đồng. Tôi thắc mắc rằng bất kỳ ai cũng có thể ăn trộm hộp sữa (thậm chí nhiều hộp sữa) nếu họ không khóa tủ lại hoặc không canh chừng cẩn thận. Người nhân viên nói rằng họ thường xuyên bận rộn ở trong bếp hoặc bưng thức ăn cho khách, nhưng vẫn cứ để tủ lạnh thoải mái như vậy vì nhìn chung vẫn bán và thu được tiền.

Tôi chào người nhân viên, cầm lấy hộp sửa đi lên văn phòng của mình, trong lòng thấy vui vui vì câu chuyện vừa rồi.

Ăn quỵt có phải là xấu xa
Có hàng tá lý do để giải thích vì sao một người nào đó ăn quỵt. Đói quá nhưng không có tiền là một lý do. Đang lúc gấp nên đi luôn không tính tiền là một lý do khác. Như vậy người ăn quỵt đâu hẳn là người xấu.

Xét ngược lại, người KHÔNG ăn quỵt cho dù chủ quán không có có mặt cũng chắc gì là người tốt. Dù sao thì bữa ăn cũng chẳng đáng là bao, nên chưa đủ để cấu thành động cơ để người đó “nhúng chàm”.

yin_an2.jpg

Bởi vậy cái sự xét một người tốt hay xấu không phải là chuyện dễ dàng. Cho nên ở đây tôi chỉ đặt vấn đề ở khía cạnh sau: nếu một người ăn quỵt chỉ vì chủ quán không có mặt ở đó, vậy người đó có phải là kẻ xấu không? Người đó không đói khát, không thiếu tiền, số tiền phải trả cũng chẳng nhiều, nhưng người đó vẫn ăn quỵt vì biết rằng chủ quán sẽ không biết (hay mọi người sẽ không biết điều đó). Hãy xét câu chuyện sau.

Giả sử tôi có quen với một cụ già. Cụ đã nghỉ hưu và đang sở hữu một số tiền khá lớn: 100 tỉ đồng. Số tiền này do cha ông để lại, mà cụ thì chẳng biết tí gì về chuyện kiếm tiền cả. Thế là cụ giao hết 100 tỉ cho tôi để tôi kinh doanh kiếm lời giúp cụ.

Tôi biết rõ cụ đã lẩm cẩm nên chẳng hiểu cách đơn giản nhất đối với cụ chính là đem số tiền đó gửi ngân hàng, số lãi hằng năm dư sức để cụ có cuộc sống thần tiên. Nghĩ là làm, tôi cứ vờ nói với cụ rằng tôi sẽ phát triển doanh nghiệp, nhưng kỳ thực là tôi đem hết 100 tỉ gửi ngân hàng, và giả sử lãi suất là 10%/năm.

Đến cuối năm thì tôi báo với cụ rằng mình đã lời được 10 tỉ, trong khi số vốn 100 tỉ ban đầu vẫn còn nguyên. Cụ cảm kích tôi vô cùng. Dĩ nhiên là phải tính phần công của tôi trong đó:

  • Lợi nhuận: 10 tỉ
  • Thù lao cho ban lãnh đạo (tức là tôi): 200 triệu (2%)
  • Lợi nhuận còn lại: 9,8 tỉ

Rõ ràng ở đây tôi đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết của cụ để ăn gian 200 triệu. Nhưng chưa hết, tôi cho cụ biết “Nghị quyết Đại hội cổ đông” của công ty có kế hoạch cho năm sắp tới như sau:

  1. Công ty sẽ “trả” cổ tức cho cụ từ số tiền lời 9,8 tỉ trong năm qua, nhưng không phải bằng tiền mặt, mà bằng cổ phiếu “thưởng”: hồi đầu năm cụ có 1.000 cổ phiếu (đại diện cho 100 tỉ đồng vốn ban đầu), bây giờ cụ sẽ có 1.098 cổ phiếu (thêm 98 cổ phiếu).
  2. Kế hoạch lợi nhuận cho năm sắp tới sẽ là 10 tỉ đồng.
  3. Nếu lợi nhuận thực tế vượt kế hoạch, thì ngoài khoản thù lao 2% trên lợi nhuận kế hoạch, ban lãnh đạo sẽ nhận thêm khoản thưởng là 3% của phần vượt kế hoạch.

Cụ rất vui vì vừa được “thưởng” thêm cổ phiếu mà năm sau lại vẫn có tiền lời nữa. Thế là mọi nghị quyết đều thông qua. Phần việc còn lại của tôi rất đơn giản: lấy 109,8 tỉ (100 tỉ ban đầu cộng với 9,8 tỉ giữ lại) đem gửi ngân hàng tiếp. Tiền lãi cuối năm sẽ không chỉ là 10 tỉ như trước, mà sẽ là: 109,8 x 10% = 10,98 tỉ.

Như vậy là tôi đã vượt kế hoạch hơn 0,98 tỉ (tương đương 980 triệu đồng). Chẳng phải là nhờ tôi kinh doanh giỏi, đơn giản là vì tôi đã khôn khéo biết giữ lại phần lợi nhuận mà lẽ ra phải chia cho cụ già. Vốn nhiều hơn thì sẽ dễ kiếm lợi nhuận cao hơn trước.

Thế là tôi lại tiếp tục bỏ túi 200 triệu, cộng thêm 3% của 980 triệu đồng. Tôi ra thêm “nghị quyết” cho năm mới:

  1. Công ty tiếp tục “trả” cổ tức bằng cổ phiếu “thưởng” như năm trước.
  2. Công ty sẽ huy động thêm vốn để số vốn tăng lên gấp đôi, bằng cách “ưu đãi” cho cổ đông hiện thời. Nói nôm na là cụ già có 100 tỉ trong công ty thì góp thêm 100 tỉ nữa.
  3. Lợi nhuận năm sắp tới sẽ là 15 tỉ (”tăng” 50% so với năm trước).

Và tôi lại đem hết số tiền của công ty gửi ngân hàng. Phần lời cuối năm xem như là bài tập nhỏ để bạn đọc tự tính.

Hãy xem kỹ lại cách tôi kiếm tiền. Từ 0 đồng, tôi kiếm được 200 triệu; rồi 229,4 triệu; rồi trên 460 triệu. Rồi nhìn lại số tiền lời của cụ già. Ai lợi, ai thiệt ở đây?

Dĩ nhiên cụ già sẽ nghĩ rằng mọi người đều lời. Công ty lời, cụ lời, tôi lời, tất cả đều vui vẻ ai về nhà người nấy. Nhưng rõ ràng tôi lời nhiều hơn cụ, và càng ngày càng lời nhiều hơn, với phần lời lẽ ra phải thuộc về cụ. Chỉ có điều cụ không biết điều đó, và tôi chỉ chờ có thế để kiếm lợi.

Thế thì tôi có phải là kẻ xấu không? Nếu tôi là kẻ xấu, vậy thì tôi đã hại ai nào? Có ai lên tiếng rằng là kẻ bị hại đâu? Cụ già ư? Cụ đang hả hê vì số vốn ban đầu đã tăng lên đang kể, đã vậy số lượng cổ phiếu lại nhiều hơn nữa. Thậm chí cụ còn cảm ơn tôi rối rít nữa là khác.

Ví dụ trên, dù đơn giản, nhưng tôi tin rằng đã phác họa chân thực mối quan hệ giữa ban lãnh đạo của phần lớn các công ty cổ phần (hoặc các quỹ đầu tư) với các cổ đông.

Nếu nói tôi là kẻ xấu, vậy chẳng khác nào nói rằng phần lớn ban lãnh đạo các công ty, các quỹ là kẻ xấu? Bạn nghĩ sao?

Chúng ta có thể lấy lý do rằng xã hội thực tế thì phải như vậy. Người hiểu biết nhiều thì phải được hưởng nhiều. Tương tự đối với người có thế lực, có học vị, có sẵn nhiều tiền. Đó chẳng phải là đôi bên cùng có lợi hay sao?

Thực tình thì tôi không nghĩ như vậy. Đôi bên cùng có lợi có nghĩa là lợi ích phải được phân chia công bằng. Muốn công bằng thì con người phải thành thật. Mà thành thật có thể được kiểm chứng qua câu hỏi:

Liệu bạn sẽ ăn quỵt nếu chủ quán không có mặt ở đó?

Người sẵn sàng ăn quỵt chỉ vì chủ quán không có mặt ở đó chính là kẻ gian dối. Cụ già không hiểu biết cũng hoàn toàn giống như chủ quán không có mặt. Đó đều là cơ hội tốt để sự gian dối bộc lội.

Bản chất của con người là thế nào?

Vậy bản chất của con người là tốt (thành thật) hay là xấu (gian dối)? Tôi tin rằng câu trả lời chính xác đó là: trong xã hội có người tốt, nhưng cũng có kẻ xấu. Có người sẵn sàng chiu đựng mọi khó khăn, gian khổ, để dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng cố không ăn quỵt, dù chủ quán không có mặt ở đó. Nhưng cũng có loại người sẵn sàng ăn quỵt chỉ vì có được hoàn cảnh thuận lợi như vậy.

***

Vậy chúng ta nên làm gì? Lẽ thường tình, ai cũng sẽ cho rằng thì xã hội đã vậy, chúng ta phải biết “vật lộn” với những kẻ xấu, như vậy mới mong sống được an bình. Tôi không nghĩ vậy. Cuộc sống của chúng ta không phải là để chiến đấu với kẻ xấu. Đó không phải là mục tiêu lớn nhất của một đời người. Mục tiêu quan trọng nhất của đời người là ở chỗ khác.

Một người bạn đã chỉ cho tôi làm thế nào để hiểu được đâu là mục tiêu lớn nhất của đời mình. Đó chính là điều luôn thôi thúc mình hướng đến, là điều mà mình dù có đạt được bao nhiêu cũng không bao giờ thấy đủ.

Đó là điều mình vẫn không thỏa mãn vì thấy còn muốn có thêm nữa… ngay cả lúc hấp hối chuẩn bị lìa khỏi cõi đời. Hãy nghĩ đến một người đang nằm trên giường và đang trăn trối. Họ còn tâm nguyện nào chưa thành? Họ muốn có thêm điều gì? Liệu rằng họ muốn có thêm nhiều tiền, muốn bước lên thêm vài bước nữa trên nấc thang danh vọng? Hẳn bạn sẽ phải phì cười nếu thấy người nào trước lúc lâm chung mà vẫn còn trăn trối như vậy, nó phi lý đến nỗi ngay cả trên phim ảnh người ta cũng không bao giờ làm vậy.

Hầu hết điều mà họ mong muốn nhất, và vẫn cảm thấy không đủ cho đến trước lúc nhắm mắt, là họ muốn có thêm thời gian được ở bênh cạnh những người tốt mà họ đã gặp trong cuộc sống. Dù có cống hiến bao nhiêu trong cuộc đời, cho đến trước lúc chết con người vẫn thường muốn có thêm điều đó.

Tôi có cùng suy nghĩ với Paven trong “Thép đã tôi thế đấy”, rằng đời người chỉ có một lần. Và cuộc đời thường ngắn hơn rất nhiều so với người ta tưởng. Nếu phải dành phần lớn cuộc đời để đối phó với kẻ xấu, hoặc tệ hơn nữa, để học cách trở thành kẻ xấu, thì ta đã đánh mất đi ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống: được trở thành con người để làm được những điều có ý nghĩa tốt đẹp.

Cuộc sống là để phân biệt đâu là kẻ xấu, đâu là người tốt. Không nên dành hết thời gian để đối phó với kẻ xấu. Trong phần lớn trường hợp, chọn một môi trường để tránh xa kẻ xấu thì tốt hơn nhiều (người xưa có khuyên rằng kiêng cử cho nó lành thì vẫn là thượng sách :P ). Phần lớn thời gian là nên để dành cho những người tốt nhất.

Thử nhắm mắt lại. Bạn có một số tiền rất lớn. Bạn để nó ở nhà nhưng quên cất nó thật kỹ. Bạn phải đi công tác. Những đồng nghiệp trong công ty đang họp để đánh giá kết quả công việc vừa qua nhằm xét duyệt thăng cấp cho đợt sắp tới. Bạn quên mất tuần sau sẽ là sinh nhật của bạn, nhưng bạn bè thân thiết đang âm thầm chuẩn bị ngày đó cho bạn. Bạn cảm thấy thoải mái khi đi công tác, hoàn toàn yên tâm về số tiền quên cất đi, về kỳ xét thăng cấp sắp tới, về ngày sinh nhật. Bởi vì bạn hiểu rằng những người đó không làm điều gì xấu, thậm chí họ luôn cố gắng đem lại những gì tốt nhất cho bạn… cho dù bạn không có mặt ở đó.

53 Comments

speak up

Add your comment below, or trackback from your own site.

Subscribe to these comments.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

*Required Fields